Vu Giai Thuần chính là một cô gái bá đạo, tiểu thư bướng bỉnh cao ngạo trong mắt các bạn khác. Nhưng lại trước mặt bạn nam nhi kia thì cô chỉ có thể nhu thuận nghe lời cũng như con cát bé dại.

Trình làng truyện không dễ không yêu

Tác giả: Chu Khinh
Thể loại: Ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện không dễ chưa yêu

Đêm black huyền, một ánh đèn sáng nhàn nhạt chiếu thẳng vào buồng nghỉ. Đây là ngôi nhà phụ nữ êm ấm ngọt ngào, bề ngoài cùng chỉnh dốn tốn hồ hết vai trung phong tư, ánh sang màu trắng mịn, trang trí cute, khắp nơi bật mí ở nơi đây là một teen girls đang được sủng ái.Chiếc gường Khủng mềm mại thoải mái, cô nàng nhỏ nhắn đáng yêu sẽ lẳng lặng ngủ say. Ngay hiện tại là hai giờ sang, các âm thanh rất nhiều tĩnh lặng, kế bên tiếng hít thở, tiếng hít thở rành mạch chẳng phải là an ổn say giấc, dồn dập thở nhẹ, mình trên gường trằn trọc hạ chăn ấm áp.

Trong giac mộng , các kỷ niệm chưa xong xông tới…

“ Vu Giai Thần, anh trai ngươi lại tới đón ngươi, thật tốt”

“ hết sức đẹp trai, so mang anh trai ta tốt hơn nhiều”

“Vu Giai Thần, ta lấy hai anh trai bổ xung một ba ba của ta đổi sở hữu tổ ấm được hay không?”

“ bắt đầu không cần!”. Trong một đám học sinh, Tieu cô nương cao cao ngẫng đầu, ánh mắt lóe sáng quan sát anh trai của mình, khuôn mặt vui mừng thích chí, khuôn bên đỏ thắm, ngón tay trắng nỏn dắt bên trên váy đăng ten, chờ đợi đại mộn khai trương.

>> Đọc thêm Truyện ngôn tình trọng sinh

Thật mong cấp tốc chút ít mang đến cạnh bên anh trai, cô thích anh trai dắt tay cô từng Bước đã từng Bước , thích bàn tay êm ấm của anh trai, dù anh trai chưa thích nói chuyện, cơ mà chỉ cần có anh trai ơ cạnh cô, cô liền thích.

Cô đứng ở trong cổng trường điểm mũi chân hướng ra xung quanh xem, trừ một đám a di, a ma, không thấy khuôn mặt mà lại cô chờ mong.Tiếng âm nhạc vang lên, của trường từ tử mở rộng, cụm tiểu đồng đội theo sự chỉ dẫn của lão sư độc thân tự xếp thành hàng đi ra ko kể. Đi ra cửa chính của phòng trẻ, Vu Giai Thần liếc mắt bắt gặp được ở vị trí không xa, dươi bóng cây nam nhân tuân tú lặng lẵng đứng hóng, cùng chung quanh huyên nào toàn thể bất đồng, tuổi phân biệt nhỏ nhắn, lại đem bốn chữ “ bình thản cận thẩn” phát huy cực kì khía cạnh.

Tieu thiếu nữ sinh vừa thấy được hắn lập tức cười cợt cho bên mày cong cong, dừng sức phất tay kêu anh trai, đôi mắt tròn trịa xinh tươi dồi dào hưng phấn nhìn nam nhân dưới bóng cây. Hắn thấy được cô, đựng bước đi về bên cô, không Nhanh chưa lờ lững.

“ Tiểu hãn, hiên giờ lại tới đón em đó”. Ban lão sư mỉm cười quan sát nam nhân kia, một tay ở đằng sau lưng Vu Giai Thần khẽ đẩy “ thần thần, anh trai đối mang con thật có lợi, con đề xuất nghe lời anh trai”.

Mười một tuổi Tống Hãn phi thường khác với nam sinh cùng lứa , trên mặt hắn luôn luôn hiện hữu nụ cười cợt, tóc black lưu loát, ăn mặc quần áo sạch đã cũng như bắt đầu, mặc dù tuổi còn nhỏ, tuy nhiên thân cao cũng được 1,7m cũng như rất là bình thường áo sơ mi cực kì nho nhã.

Vu Giai Than chủ quản chưa nghe lão sư nói gì cơ mà trực tiếp nhào bổ mang lại ở bên cạnh anh trai, nỗ lực tay anh trai lay đông “ anh, anh”. Thật vui vẻ, tai sao gọi hoài nhưng không cảm nhận chán. Tống Hãn rứa ty em gái, nhẹ tiếng nói với lão sư: “ cám ơn lão sư”. Cúi đầu ôn nhu nói với em gái: “ chúng ta về nhà, nói hẹn gặp gỡ lai với lão sư”.

“hẹn gặp mặt lại lão sư”, vu giai thần nói rất nhanh, mọi người phổ biến quanh thấy cụm tiểu bằng hữu cùng a di, a ma đều quan sát châm bẩm ca ca cô , nghĩ đến chuyện tiểu đồng đội ý muốn đổi anh trai của cô, cô lập tức mất hứng mãnh liệt kéo tay anh trai, “ về căn nhà, về nhà”. Tống hãn lễ phép xin chào lão sư, sau đó dắt em gái từng Cách từng bước chân xa Hình như những góc nhìn thưởng thức chú ý theo, trời chiều chiếu thằng tắp bên trên đường lớn, cây cối xanh lục tãn mát ra mùi thơm đột nhiên, bao gồm cả hồ hết hoàn mỹ có thể bứa họa. Bức họa hoàn mỹ, thỉnh thoảng bay tới những âm lượng trong trẻo của cuộc đối thoại.

“ giai thần ngày nay bao gồm ngoan không”

Vu giai thần ấp ủ cánh tay ca ca, mỉm cười cực kỳ ngọt ngào, “ ngoan, cực kỳ ngoan”

“ bao gồm ăn cơm không”

>> Xem thêm thể loại Truyện đam mỹ ngược h

“có”

“rất tốt”, tống hãn mỉm cười, cuối đầu ôn nhu vuốt ve tóc em gái.

Nụ cười của anh trai thật hoàn mỹ, bất luận quan sát xa hay gần phần đa là anh trai hòa ái dễ gần. Anh trai khen thưởng cô, vu giai thần cao hứng được sủng ái hai má hồng hồng, “ tiểu thần chỉ nghe lời anh thôi”

“đứa gầy ngoan”. Tống hãn sờ sờ đầu của cô ý, mắt cô biến thành nóng rộp vui vẻ, nụ cười nhẹ nhàng nhàn nhạt, phá lệ tuấn lãng.

Anh trai của cô ý không hề là người thân thích mỉm cười, tuy nhiên khi anh mỉm cười lại độc đáo hấp dẫn nhà bạn, cô ngây ngốc nhìn nụ mỉm cười nhã nhặn của anh, vẫn không có một số người nào mỉm cười đẹp cũng như anh của cô ý. Dựa gần kề vào lòng ngực của anh ý trai, khồng lúc nào rời xa lòng anh trai.

***

‘ không nên phải!a!”, thành viên trên gường bừng tĩnh mộng, bật ngồi dậy, trán đầy các giọt mồ hôi, hô hấp nồng đậm. Lại mơ tới nụ mỉm cười ấy, nụ cười vẫn khắc sâu ở trong lòng cô, bất luận cô ở nơi nào, bao lăm năm trôi qua cô dài lâu chưa quên được nụ cười cợt tươi tắn ấy.

rõ ràng là giấc mộng ấm áp ngọt ngào, là thời gian vui vẻ khi còn nhỏ nhắn, cơ mà giờ có thể nói đối có cô là độc ác mộng, thời gian trôi qua có không ít thứ đã không còn đi. Nụ cười kia đã biến đổi thành nỗi sợ hãi của cô ý. Giấc mơ thật âm áp làm bao ngời ái mộ, trước kia vu giai thần cho rằng cụ tuy vậy bây giờ đã không, lâu dài hơn đang chưa cảm giác sẽ là tốt đẹp. Cô hiểu được, trong ác độc mộng nụ cười cợt rộng lớn ngọt ngào, hiện nay rộng lớn khổ cực. Sau lưng các giọt mồ hôi lạnh thấm ẩm một mãnh phệ, gửi tay an ủi chính bản thân thì bổng trái tim nhảy lên

“ bất lương mộng à”, giọng nói trong trẻo ôn nhu tuy thế trong giống mộng, truyền ra từ trong yên tĩnh.

Vu giai thần thân thể cứng đơ một hồi lâu, suy nghĩ new phục hồi tinh thần lại, ngước nhìn về bên cách đó khoảng chưa xa trên bàn sách, chứng kiến máy vi tính trong màn hình là hình họa khuôn bên quen thuộc mang đến đáng sợ, lòng thanh nữ mãnh liệt chìm xuống, không kết thúc chìm…

Ngập dứt nữa ngày, rút cuộc nặn ra hai chữ bị khô khốc vô lực: “ chưa có”.

Tiếng thở dài nhàn nhạt truyền đến,” giai thần, ngượi lại quên, ta ghết đặc biệt là gì”

Vu giai thần mau lẹ kinh hãi góc nhìn laptop, “thực xin lỗi, thực xin lỗi”. Hắn ghét đặc biệt là các bạn khác nói dối mang hắn.

“đứa ngôc”. Máy vi tính đầu kia như cũ có tác dụng nữ sợ hãi cười cợt.

“ thực xin lỗi”, kế bên trừ ba chữ kia, phụ nữ thực băn khoăn buộc phải nói gì.

Hắn nhìn cô, minh bạch là giải pháp máy vi tính, tách rời bờ biển cả mà nạng lại có thêm cảm hứng cũng như hắn sẽ lân cận, làm cho cô rợn cả tóc gáy.

“ nhìn ngươi, đầu đầy mồ hôi”. Hắn dường như đau lòng nói: ‘ đồ ngủ phần lớn vẫn ẩm, gắng đi”

cô không tất cả bất kì dị nghi nào, đứng dậy, từ trong lấp ăn mặc quần áo bỏ ra bộ đồ ngủ sạch đang chuẩn bị đi vào nhà vệ sinh cố gắng.

“ đi đâu”

Hai chữ nhàn nhạt có tác dụng cô đứng lại, một ít huyết sắc còn lại cùng bề mặt bị rút không còn một mãnh, cô cứng đơ chưa tới năm phút hiễu ra chính bản thân nên làm nuốm nào. Vu giai thần giơ tay lên, chẫm rãi cởi ra nút áo ngủ

“đứa bé dại ngoan”

các giọng nói ôn nhu kia làm cho cô toá buton áo Cấp Tốc hơn, quần áo bên trên mọi người cô rơi xuống mặt đất. Trên người nhà trần truồng lộ ra cỗ ngực sữa bạn nữ dưới ánh sáng của đèn hiện ra oánh nhuận quang, sung mãn cơ mà cương cứng, trắng tuyết mà nhẵn nhụi, chỉ xem cơ mà cảm nhận xúc cảm thượng hưởng yến.. Nam tử ở đấy hô hấp binh thường, khuôn bên bĩnh tĩnh. Vu giai thần chưa lập tức cố đồ ngủ, cơ mà khom tổ ấm nhặt quần áo vừa cởi đi, quận lót bé dại gợi cảm mê tổ ấm.

Chúc Anh chị đọc tuyện vui vẻ!

Truyện 4 Phương

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *