Mười Năm Yêu Anh Nhất

Chương một

Lúc bật dậy khỏi khám đa khoa tuyết sẽ rơi, bông tuyết lạnh mát & gió lạnh thổi qua bên, khi đấy Hạ Tri Thư cố kỉnh hệ lờ lững am hiểu, Trong khi lại mang đến mùa đông rồi.

Mùa đông ở Bắc Kinh thật lạnh. Hạ Tri Thư thuận tay chữa lại khăn quàng cổ, trong tay là vài tờ giấy xét nghiệm bị đằng đấy vò nhăn nhúm. Lòng càng lạnh hơn.

đằng đó đứng ở trạm, chờ xe bus phân vân lúc nào bắt đầu tới, ngón tay lạnh đến tái blue. Cậu với thiết bị di động cầm tay ra ấn số, lúc chưa có ai dìm lại ấn phát âm lần nữa, hết lần này cho lần khác. Cuối cùng đã chưa ai bắt máy.

Hạ Tri Thư vò mấy tờ giấy kia thành cục rồi ném vào hòm rác.

đợi hơn nửa tiếng chung cục xe bus cũng tới, bên trên xe ít mọi người khác lạ. Hạ Tri Thư tựa trán vào cửa kính, lại bấm laptop lần nữa, lần này vẫn có người thừa nhận.

“Hôm nay tuyết rơi rồi, mùa đông lại mang đến.” Mười tứ năm. Giọng Hạ Tri Thư bình tâm ôn hoà, tuy thế nước mắt chưa kìm được tuôn đầy mặt.

Tưởng Văn Húc ra hiệu vắng lặng sở hữu nhân tình lân cận, cảm giác Hạ Tri Thư cả ngày truyện trò cũng như tiến công đố khẳng định khiến chúng ta ghét: “Có chuyện gì đế vương sủng ái? Anh đang có chiều hướng tăng ca.”

“Tối nay anh bao gồm về nạp năng lượng cơm trắng không? Chậm lắm rồi anh không về nhà.” Hạ Tri Thư vuốt ve dòng nhẫn Bội nghĩa trên ngón áp út đề nghị, nhìn nước mắt nhỏ tuổi xuống mu bàn tay.

Tưởng Văn Húc cảm thấy bây giờ Hạ Tri Thư siêu kỳ lạ, đây chỉ là trực giác, dù sao nhì gia đình cũng đã ở cùng với nhau mười bốn năm: “Em làm sao thế?”

Hạ Tri Thư không dạy dỗ, chỉ bền chí hỏi lần nữa: “Tối nay anh bao gồm về không? Ngày tuyết rơi bắt buộc ăn uống sủi cảo, em vẫn có tác dụng anh.”

“Thật sự không về được.” Tưởng Văn Húc lúc đầu thấy bực, ngữ khí chưa mặn không nhạt của Hạ Tri Thư làm cho hắn cũng mất khẩu vị: “Em cũng đừng làm cho, anh sẽ bảo tè Tống đặt một phần nào đó mang lại em, anh cúp đây boss hung dữ ông xã kết hôn đi.”

Hạ Tri Thư nghe dấu hiệu báo bận trong các loại thiết bị di động cầm tay, lòng đau như cắt, lờ lững nhét laptop vào túi.

Sao lại có bộ phận tuy nhiên ông công ty cũng cần phải bận đến mức không có gì thời gian về ngôi nhà ăn uống cơm trắng về tối chứ?

Tưởng Văn Húc có người bên ngoài, sao có anh tài cậu chưa biết?

bốn năm trước lòng Tưởng Văn Húc thay đổi, mẫn thông cảm tuệ cũng như Hạ Tri Thư sao lại chưa phát giác được. Chỉ là Hạ Tri Thư đang mắt chú ý đến mắt mở, không hề quý khách hàng không chú tâm, chẳng hề chưa dám nói, đằng đấy chỉ sợ 1 khi đã làm rõ thì mang lại chút danh dự cũng không còn. Đây chẳng phải là thứ tình yêu thời niên thiếu khiến hormone kích động quá mức, chính là hơn mười năm trả bảng giá & chưa xa lạ của đằng đó. Khoan dung bởi vậy sao lại không làm cho được?

Hạ Tri Thư tự lừa dối mọi người, cậu chưa ngửi thấy mùi nước hoa chị em bên trên chúng ta Tưởng Văn Húc, chưa bắt gặp vệt son môi bên trên cổ áo sơ mi của hắn, chưa phá tan vỡ cái cớ vắng ngôi nhà sứt sẹo của gã Đấng mày râu đằng đó yêu nhất.

nhị người trong gia đình họ đã từng yêu nhau tới rứa, sao hiện giờ lại thành ra cố kỉnh này? Sáng tỏ là phần đông năm đầu âu sầu tới đâu chúng ta cũng cầm cố sức vượt qua hết nhưng.

tới trạm dừng, Hạ Tri Thư xuống xe, khuôn bên ôn hoà cũng như cũ, chỉ cần đôi mắt của bạn hơi đỏ, & sắc bên trắng bệch.

bạn chưa cài đặt ăn uống hàng ngày, hiện nay Hạ Tri Thư cũng chẳng còn khẩu vày nữa. Hôm nay người dùng đã nuốm khẩn cầu Tưởng Văn Húc về căn nhà cũng như thế… bởi Hạ Tri Thư thật sự chưa chắc vào đêm tuyết đầu đông năm sau, người nhà và Tưởng Văn Húc còn tiếp thể cùng ăn uống một bữa sủi cảo nữa tốt không.

Thư ký kết Tống mang đến rất nhanh chóng, cậu ta mặc phục trang, dường như chũm hệ từ bộ phận ra, tay cố gắng hộp cơm trắng cung kính đọc Hạ tiên sinh.

Hạ Tri Thư duy nhất là em bựa hổ vung vung tay: “Sau này đằng ấy cứ giải pháp xử lý chuyên nghiệp chuyện trong nhà hàng là được, đừng để mỗi ngày bị Tưởng Văn Húc bắt có tác dụng phần đông câu hỏi vặt này.”

Thư ký Tống cười nói: “Làm thư kí thì sao gồm chuyện không công tác vặt gì được ạ, khổ chút thì cụ hệ gồm lương cao.” đằng đó ta tuỳ tiện hàn huyên vài câu sở hữu Hạ Tri Thư rồi rời đi.

Thư cam kết Tống đi rồi, Hạ Tri Thư ngồi bất tỉnh, mặt bàn bao gồm đặt 1 hộp sủi cảo.

Mười bố năm trước ngồi mặt bộ bàn này luôn là nhị thành viên. Mười 2014 bộ bàn này bày đầy bột mì và nhân bánh, Tưởng Văn Húc cùng gói với cậu. Hắn nổi tính trẻ mỏ gói mọi tiền xu vào, luôn trách rằng tiền suôn sẻ số đông bị Hạ Tri Thư chiếm lấy, gói ít đi thì càng chưa chiếm được.

Hạ Tri Thư quen tay nắm giấy ăn uống cạnh bàn lau sạch máu mũi đã trào ra. Sau cuối đằng đấy cũng rõ tại sao người thân lại mắc bệnh bởi vậy, thuận lợi của cậu không hề đã kế bên phí tổn tổng quát mang lại Tưởng Văn Húc rồi sao? Hầu cũng như sủi cảo bao gồm tiền xu thuận lợi quý khách hàng phần lớn bí mật vớt đến Tưởng Văn Húc. Vì vậy một chút may mắn đằng đó cũng chẳng còn.

Hộp sủi cảo này đằng đó chỉ ăn bốn loại, tứ mùa cẩn trọng, bốn loại là đủ rồi. Hạ Tri Thư hoảng hốt nghĩ, người tiêu dùng hơi sốt nhẹ. Áp huyết tụt thấp khiến cậu khôn xiết cảm cúm, ngủ một giấc vẫn ổn, đau lòng vẫn tan trong giấc ngủ dài, tịch mịch sẽ vỡ vạc thành từng mảnh bé nhỏ.
Đây là một câu truyện đam mỹ ngược hay, hủ nữ không nên bỏ qua. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

admin

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *