“Mùa ổi” là bộ phim nhựa của đạo diễn Đặng Nhật Minh được sản xuất vào năm 2002. Đây được coi là một trong những bộ phim tiêu biểu cho nền điện ảnh Việt Nam sau đổi mới.

“Mùa ổi” là một câu truyện mới, một góc nhìn mới về giai cấp tư sản trong cuộc kháng chiến của dân tộc. Cốt truyện xoay quanh những hồi tưởng của một người đàn ông lớn tuổi nhưng mang tâm hồn của một đứa trẻ 13 tuổi luôn hoài niệm về thời xưa khi cùng gia đình sống trong căn nhà cũ chứa chan biết bao kỉ niệm…..

============
Chúc các bạn có những phút xem phim vui vẻ!

Nguồn: https://aatapaatalu.net/

Xem thêm bài viết: https://aatapaatalu.net/category/giai-tri

admin

21 thoughts on “Mùa Ổi – Full HD | Phim Việt Nam Đặc Sắc”

  1. ĐÔI LỜI NHẬN XÉT VỀ PHIM "MÙA ỔI"

    =========

    Đầu tiên, xin phép cảm ơn tất cả các khán giả đã ủng hộ cho bộ phim. Tăng gần 100 nghìn lượt xem sau 1 tháng là điều mình chưa từng nghĩ tới. Nếu đạo diễn Đặng Nhật Minh mà biết được điều này, mình tin rằng ông sẽ rất vui!

    ———-

    Mình may mắn được xem "Mùa ổi" ở rạp nhờ một chương trình chiếu phim "phi lợi nhuận" do British Council tiến hành dịp đầu năm. Hôm đó cũng cực kì may mấn cho mình khi được gặp đạo diễn Đặng Nhật Minh và diễn viên Bùi Bài Bình để lắng nghe họ chia sẻ những câu truyện mà mình sẽ cố gắng truyền tải lại cho các bạn trong bình luận này.

    Câu chuyện của "Mùa ổi", theo lời chia sẻ từ đạo diễn Đặng Nhật Minh, đến từ câu chuyện có thật từ nhà vợ đạo diễn. Nhân vật cô em gái trong phim chính là vợ đạo diễn còn nhân vật Hòa dựa trên bác Hoán – anh của vợ đạo diễn và cũng là một mẫu vẽ rất nổi tiếng tại đại học Mỹ thuật VN. Từ câu truyện của mình, đạo diễn đã viết nên truyện ngắn "Căn nhà xưa" và được chuyển thể thành phim "Mùa ổi" vào năm 2000.

    Như mình đã viết trong phần miêu tả, "Mùa ổi" là một góc nhìn khác về giai cấp tư sản thành thị trong những năm tháng kháng chiến lịch sử của dân tộc. Khác với nhiều phim nhà nước trước đó, giai cấp tư sản ít được chú ý, thay vào đó là giai cấp lao động và tầng lớp trí thức, giai cấp tư sản nếu được đề cập thì cũng thường không có được một cái nhìn tích cực cho lắm. Nhưng ở "Mùa ổi", giai cấp tư sản đã cùng hòa chung với các giai cấp khác, cùng tham gia đóng góp/chiến đấu cho cuộc chiến vĩ đại của dân tộc – điều hoàn toàn có thực trong lịch sử với các nhà tư sản yêu nước hào phóng như Trịnh Văn Bô, Bạch Thái Bưởi, Nguyễn Sơn Hà, Đỗ Đình Thiện,….

    Trong câu truyện của "Mùa ổi", ta thấy được một luật sư, cũng là một kiến trúc sư tài giỏi, lòng yêu nước nồng nàn. Ông khát khao được công hiến cho đất nước, cho dân tộc. Đầu tiên là căn nhà tiên tổ – thành tựu kiến trúc mà chính ông khắc dựng lên. Và rồi cuối cùng là tâm huyết cả đời – bộ luật mà ông hết sức mình để dịch thuật dưới vai trò của một luật sư yêu nước.

    Câu truyện của ông, được kể lại qua góc nhìn, lời kể và cách thể hiện của hai đứa con còn lại ở Việt Nam (một người ở Đức). Đây chính là dòng nội dung chính của "Mùa ổi", tổng hợp của câu truyện về nhà tư sản yêu nước ở quá khứ, và câu truyện của nhân vật Hòa và em mình ở hiện tại. Song, làm nên cốt lõi giá trị của bộ phim chính là câu truyện ở hiện tại với sự bổ trợ của quá khứ.

    Hòa là một người đàn ông trung tuổi, nhưng tâm tính thì lại thuộc về một đứa trẻ 13. Tuy vậy, ông là một người đàn ông tốt bụng, vô tư, hay giúp đỡ người khác và hết mực hiếu thảo. Lòng tốt không cần đáp trả và ngây thơ đôi khi lại bị lợi dụng – có lẽ cũng là một phản ánh hiện thực xã hội mà đạo diễn muốn truyền tải. Hòa cũng là một mẫu vẽ tuyệt vời.

    Cây ổi là hình tượng xuyên suốt qua tác phẩm. Cây ổi là biểu tượng của quá khứ, gắn liền với tuổi thơ của ông Hòa. Đó là cây ổi do chính ba của Hòa trồng, do chính tay ông vun đắp. Trái với những đổi thay thời thế, cây ổi vẫn ở đó. Tại sao ông Hòa lại luôn tìm về cây ổi? Tìm về căn nhà/ Bởi nó gợi cho ông những ký ức của căn nhà cũ, ký ức về câu hứa của ba :"Khi nào nghỉ ba sẽ cho con về", những gắn
    bó keo sơn của gia đình ông. Em gái ông thì luôn dọa dẫm anh và luôn miệng nói dối rằng bà chẳng nhớ gì ký ức ở ngôi nhà đó cả mỗi khi anh nhắc lại kỉ niệm xưa. Nhưng ông thì khác, luôn cố gắng níu giữ và nâng niu những kỷ niệm đó.

    Căn nhà và cây ổi là hai vật gợi nhớ kí ức, còn ông Hòa chính là người gìn giữ những kí ức đó. Tuy vậy, chỉ vì hiểu lầm mà người cha cô gái nhẫn tâm đẩy ông vào viện tâm thần, khiến ông sợ quá mà trở nên mất trí. Sau cùng, cây ổi – hiện vật gợi nhớ kí ức, nắm giữ bao kỉ niệm của gia đình ông Hòa cũng bị cưa đi. Người giữ gìn kí ức đã mất trí, vật gợi nhớ kí ức cũng không còn, vậy còn gì ở lại ở căn nhà cũ, từ đây những kỉ niệm xưa sẽ đi về đâu? Và ai sẽ nhớ tới chúng? Lúc này, em của Hòa mới đối diện với sự thật, bà không muốn lừa dối người khác, lừa dối chính mình nữa. Phân cảnh cô Lan Hương che tai khi mường tượng cảnh cây ổi bị chặt có lẽ là một trong những phân cảnh cảm xúc nhất của điện ảnh Việt Nam. Bởi cái khung cảnh ấy nó quá kinh khủng. Tiếng những nhát cưa cắt thân cây ổi và tiếng cây ngã xuống xé lạnh và ám ảnh người ta tới mức người ta phải bất giác che tai mình lại cho dù chỉ là tưởng tượng. Trước đây, bà luôn ghìm anh mình lại mỗi khi anh gợi lại quá khứ nhưng giờ đây, chính bà lại cầm trái ổi và gợi lại kí ức cho chính anh mình.

    "Mùa ổi" là một tiếng vọng về thời quá khứ, đó cũng có thể là một tiếng thở dài nuối tiếc cho câu truyện của nhà tư sản nói riêng và cho những nét đẹp quá khứ trước khi thực tại bị xâm thực bởi những nhốn nháo thời buổi kinh tế thị trường nói chung. Đó là một câu truyện buồn nhưng không phải một câu truyện tiêu cực. Hòa vẫn làm mẫu vẽ, căn nhà thì vẫn ở đó và đang chuẩn bị đón một con đường rộng hơn, đất nước vẫn đang tiến lên phía trước và thay đổi từng ngày. Nhưng những kí ức cũ, những kỷ niệm xưa có lẽ lại phải tạm cất vào đâu đó…..
    =========
    Về việc "mượn nhà không trả" của chính quyền thời đó, mình không có bình luận gì. Mỗi người có một cách nhìn nhận riêng. Tuy vậy, chính quyền đâu phải muốn chiếm dụng hòan toàn, nếu thế thì làm gì có chính sách xét trả lại nhà cho người có công?

    Cũng có lẽ về nhiều chi tiết nội dung nhạy cảm nên "Mùa ổi" từng bị đánh giá là khó xuất bản, khó vượt qua vòng kiểm duyệt. Nhưng rất may mắn, theo chia sẻ của đạo diễn Đặng Nhật Minh, trong một buổi trò chuyện với Bộ trưởng Bộ văn hóa – thông tin thời ấy chính là nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, đạo diễn đã được bật đèn xanh cho việc sản xuất và phát hành bộ phim. Chính nhờ tâm hồn khoáng đạt và hiểu thời của một người nghệ sĩ đích thực đã góp một phần không nhỏ cho sự ra đời của bộ phim ngày hôm nay.

    Xin cám ơn các bạn đã theo dõi bình luận này!

  2. Có những lúc con người ta cứ muốn sống với quá khứ tuổi thơ vui vẻ, không muốn nhìn thấy thực tại. Anh Hòa cũng vậy, kí ức trong a ấy là những tháng ngày hạnh phúc bên gia đình, khi kí ức của anh ấy bị xâm phạm thì a ấy lại càng muốn giấu nó sâu hơn nữa. Thương anh.

  3. Bộ phim giàu tính nhân văn,đã thể hiện rất rõ Hà Nôi xưa ngày đó.thật may mắn cho những ai đã sống tại Hà Nội để giờ có thể ngồi xem lại những ký ức 1 thời không bao giờ phai trong mỗi con người Thủ Đô.

  4. xem phim thời xưa coi mấy cái cảnh nhà đường thấy nhớ ngày xưa quá 🙁 coi phim ngày xưa phần lớn để coi cái khung cảnh thời đó

  5. Cụ tôi cũng là phú nông của cả một cái huyện, cứu đói biêt bao nhiêu người nạn đói năm 45 và từ đó biết bao nhiêu con nuôi , tới giỗ là người ta tới cúng giỗ nhớ ơn. Nuôi cả 1 tiểu đoàn bộ đội, vậy mà cái năm bao cấp nhà nước thu hồi hết tài sản, còn coi cụ tôi như địa chủ xém nữa bị đem đi xử tử. Thấy bối cảnh y như cụ tôi vậy

  6. Phim đã chỉ rõ đây chính là nguyên nhân phá nát cả hà nội phố cổ ngày xưa, tạo lên những căn nhà siêu nhỏ mấy m2 trong phố cổ, cung chỉ vì cái chính sách dở hơi ngày trước là phân nhà cho cán bộ công nhân viên nhà nước, lấy nhà của một người rồi chia nhỏ cho nhiều gia đình.

  7. giờ mình toàn tìm phim xưa xem..ngày trước diễn viên được đào tạo bài bản.diễn trân thật..phim cũng mang tính nhân văn.phản ánh đời sống ý nghĩa..

  8. Phim này phải có tập 2 mới đúng, tập 2 ông anh cả ở Đức về bộ tiền ra chuộc lạị ngôi nhà cho ra đình thì cái kết sẽ được an ủi phần nào và những khán giả sống cùng thời như chúng tôi có chút an ủi và không ấm ức vì thương ông Hòa thương thế hệ cha anh và chính chúng tôi, tủi và buồn đến bây giờ, cám ơn bộ phim.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *