Tác giả: Khương Chi Ngư
Chương: 80 chương

Thể loại: Thanh xuân vườn trường, ngôn tình

“Cút, bạn gái của ai thì lo mà giữ, hay là cô ta chướng mắt mày!”

“Con mẹ nó, mày lặp lại lần nữa thử xem!”

Tiếng động ồn ào náo nhiệt càng lúc càng tăng, nhất thời quả bóng rổ bay vụt từ cửa vào, tốc độ xoay tròn cực nhanh, đập mạnh vào tường.

Hai học sinh nam đang đánh nhau lập tức buông đối phương ra, né sang bên cạnh.

Bóng rổ lại xuyên qua giữa hai người, đập lên tường “Rầm” một tiếng, lại rơi xuống đất, nhảy tới nhảy lui, cuối cùng dừng lại ngay bục giảng.

“Chậc.”

Vì giọng nói này, mà trong lớp lập tức yên tĩnh.

Học sinh ở cửa chẳng biết đã tản ra từ lúc nào, Đường Nhân mặc đồng phục thong thả ung dung đi đến, ánh mắt đung đưa, cười nhưng giống như không cười, nhìn qua hai bạn học sinh nam đang đứng ở góc tường.

Trong phòng học lập tức náo nhiệt, trước đây bọn họ đã nghe qua rất nhiều lần lời đồn đại, cũng tò mò về hai nhân vật chính, không ngờ hôm nay lại được thấy người thật.

“Học tỷ, chị cũng to gan dữ, cái gì cũng dám nói, em hâm mộ chị lắm đó.”

“Học tỷ, lúc đó chắc chắn tất cả mọi người đều bị kích động đúng không?”

“Chị em suốt ngày kể chuyện này cho em nghe, còn thiếu chút nữa là biểu diễn lại cho em xem rồi, chị em thích chị cực kỳ!”

“…”

Có học sinh lớn tiếng nói: “Học tỷ, sao lúc đó chị dám nói như vậy trước toàn trường, không sợ giáo viên phạt sao? Không sợ bị mời phụ huynh sao?”

Đường Nhân nhướn mày: “Bởi vì nhà chị có rất nhiều tiền.”

Trong lúc nhất thời, trong phòng học trở nên bối rối vì câu trả lời của cô, một lúc lâu mới phản ứng được, cảm giác bị đả kích một cách nghiêm trọng.

Người ta muốn thành tích có thành tích, muốn nhan sắc có nhan sắc, cái gì cũng có.

Đường Nhân cao giọng: “boss hung dữ ông xã kết hôn đi?”

Tiếng nói vừa đứt, trong lớp yên lặng đi rất nhiều.

Mỗi độ tuổi, một lớp đều có học sinh yêu sớm, lớp tự nhiên cũng không ngoại lệ, chỉ là bọn họ lén lút yêu đương, không dám công khai lộ liễu như trong clip.

Đường Nhân nói tiếp: “Chị không phải là muốn quản chuyện của mấy em, trước kia mặc dù thành tích chị khá tốt, nhưng môn vật lý lại là môn chị yếu nhất, ảnh hưởng không ít đến điểm thi, vậy mà Lục Trì- bạn trai chị lúc nào cũng đạt tối đa môn vật lý, khi bắt đầu theo  đuổi anh ấy, cũng là lần đầu tiên chị lấy cái cớ mượn bài thi môn vật lý của anh ấy… Chị nhớ nhất là về sau, giờ tự học tối nào anh ấy cũng phụ đạo môn vật lý cho chị, bắt chị làm bài tập từng dạng đề cho đến khi nào hiểu rõ thì thôi… Mấy đứa có thể làm được điều này không?”

Trong phòng học trở nên im phăng phắc.

Đường Nhân cũng không giấu trong lòng: “Như lúc đầu chị đã nói, chị muốn học cùng một trường đại học với anh ấy, thay vì phải lén lén lút lút yêu đương ở cao trung, thì chi bằng được quang minh chính đại ở đại học có phải hay hơn không. Nếu mấy đứa không chăm chỉ học tập, thì người yêu của mấy đứa lên đại học sẽ bị nhiều người khác để ý rồi theo đuổi đó.”

Cô nhẹ nhàng cười một tiếng: “Nói không chừng lại gặp một người tốt hơn thì sao.”

Nói xong, cô lập tức ra khỏi phòng học.

Chu Thành cũng mặc kệ cô nói tùy thích, chỉ cười híp mắt.

Ông ta đi ở phía trước, không thấy được động tác lén lút của Đường Nhân và Lục Trì ở phía sau, nhưng học sinh trong phòng học lại có thể thấy rõ ràng, cực kỳ hâm mộ.

Bọn họ vẫn bị cho là con mọt sách, nhưng so với người khác thì bọn họ sống thoải mái hơn nhiều.

Sau khi quay về văn phòng một lúc thì Đường Nhân và Lục Trì chào tạm biệt Chu Thành.

Ra khỏi tòa nhà cao trung, Đường Nhân lập tức kéo Lục Trì vào bên trong một con hiểm nhỏ, rồi sau đó vội vàng hôn anh, giọng nói mơ hồ: “Người khác cũng biết rõ chuyện của bọn mình.”

Cô lại nhẹ nhàng hôn anh, lại từ đầu Lục Trì đã mặc kệ hành động của cô, nhưng cuối cùng nhịn không được, hơi hé môi, đáp trả cô.

Ở phía này của trường học có rất ít người lui tới, nhất là bây giờ đang là giờ lên lớp, càng không có ai đi qua bên này.

Tay anh không kìm được chui vào trong áo cô.

Tay anh vừa đụng phải cáieo mềm mại, thì có tiếng bước chân truyền đến ở cách đó không xa, càng ngày càng gần, đang đi về phía hai người bọn họ.

Lục Trì thu tay lại, cúi đầu sửa sang lại quần áo cho cô.

Đường Nhân khẽ thở hổn hởn, cánh môi đỏ tươi, phảng phắt màu anh đào, đuôi mắt sắc quyến rũ, khiến người khác không dời mắt đi được.

Hai người đi ra khỏi con hẻm như không có gì, nhưng đế vương sủng ái trong lòng vẫn có chút giậtmình, dù sao đây cũng là trường học.

Mới ra ngoài lập tức đụng phải một người, là thầy giám thị.

Đã bốn năm không gặp, thầy giám thị trong không khác là bao, có lẽ đang đi tuần tra.

Thầy giám thị liếc mắt thấy hai người, có chút sững sờ: “Đường Nhân… Lục Trì? Hai em về trường lúc nào vậy?”

Đường Nhân cười hì hì nói: “Dạ mới tới chưa được bao lâu.”

Thầy giám thị có chút nghi ngờ.

Nhưng ông ta nhớ rõ từ trước đến nay Đường Nhân nói láo không chớp mắt, nói một đằng làm một nẻo, trước kia còn lo lắng vì là học sinh trong trường, nhưng bây giờ xem ra cái gì cũng không còn sợ nữa rồi.

Đường Nhân bày ra vẻ mặt tội nghiệp: “Bọn em thật sự về thăm thầy chủ nhiệm mà.”

Chỉ là trên đường lợi dụng hôn Lục Trì chút thôi…

Thầy giám thị cũng không dám để Đường Nhân ở trong trường quá lâu, nên tìm cách mời hai người ra về, ngoài miệng còn nói lần sau nhớ đến

Trước cửa trên học vẫn yên tĩnh như trước, trên đường không có lấy một chiếc xe chạy qua.

Đường Nhân vừa đi, vừa đá cục đá.

Lục Trì đột nhiên nắm chặt tay cô, thấp giọng nói: “Ngày mai… Qua nhà anh.”

Đường Nhân có chút kinh ngạc, một lát sau mở miệng nói: “Anh không biết là anh đang dẫn sói vào nhà hả duy nhất là em.”

Lục Trì: “…”

Một lát sau, anh mở miệng nói: “Mẹ anh muốn gặp em.”

Đường Nhân nhất thời bị cứng họng.

Ấn tượng về mẹ Lục Trì chỉ dừng lại ở trước cửa cao trung lần đó thôi, ký ức đó thật sự khiến cô nhớ mãi không quên, lần đầu tiên cô gặp một người có cử chỉ điên rồ đến như vậy.

Trước kia cô đã từng nghĩ là sẽ không dám đến gần mẹ Lục Trì.

Thấy cô không lên tiếng, Lục Trì trấn an nói: “Chỉ là ăn bữa cơm thôi.”

Đường Nhân động vài cái, đột nhiên nói: “Ăn cơm thì cũng khiến em căng thẳng như vậy, anh coi cơm nước xong thì trộm sổ hộ khẩu nhé.”

Link full: eo thon nhỏ

admin

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *