Thiếu niên hạnh phúc kể về một cô bé có tính tình chắc nịch, liệu cô có đc hạnh phúc không?

giới thiệu truyện ngôn tình thiếu niên hạnh phúc

Tác giả: Trần Tích
Thể loại:Truyện ngôn tình, đô thị

Trích đoạn truyện thiếu niên hạnh phúc

5 năm sau, họ gặp lại.

Thi Đồng ở trong nhà truyền phát tin từ nhân viên thực tập nhỏ dại đã biến thành người có thực lực.

Cô ngẩng đầu, người thiếu niên trong trí nhớ đã biết thành thành thục hơn nhiều, gương mặt càng ngày càng lạnh nhạt, bị thời gian mài giũa càng trở nên trầm ổn.

Anh mở miệng, giọng nói như đang hát, cực kỳ từ tính.

“Đồng Đồng, anh đã trở về.”

Thi Đồng ngơ ngác nhìn anh chằm chằm, nửa phút sau, cô khẽ cười.

“Trả nợ hoàn thành rồi?”

Nam nhân động động môi, “ừ.”

Thi Đồng thu hồi ánh nhìn, ngón tay tùy ý để lên quầy thu ngân blue color lục, “Chúc mừng anh trở về.”

Giọng nói vẫn nghịch ngợm như năm đó.

chưa biết Nguyên Nhân, hốc mắt hai người đều đỏ.

giờ đây ca khúc đang đi tới hồi cuối.

“Giấc mộng năm xưa, nay đã mọc rêu xanh……”

Đọc thêm list ngôn tình cao h

– ======

Ngày khai giảng sơ tam, mưa to gió lớn.

Thi Đồng đi qua khu nhà hành chính mọc đầy dây thường xuân, tới khu dạy học, cô thu ô, nhìn phía trên mặt đấy toàn bọt nước.

lúc này mưa lớn, đã ướt nửa bên vai, cô cũng không chăm chú, tiện tay lau qua hai cái, tiếp đến nhấc chân đi vào lớp học.

Đến cửa lớp, bên phía trong liền truyền đến thanh âm nghiêm túc của một nam sinh: ” Cô Lý, em thật sự đã làm hết bài tập văn, đều do chó nhà em còn nhỏ tuổi không hiểu nhiều chuyện, cắn loạn cặp sách của em, đêm bài tập văn cắn nát.”

khẩu ca nghe ra đầy ý cà lơ phất phơ.

“Những bài tập môn khác sao không bị gì?”

“Tiểu hắc thật tinh mắt, biết bài tập văn em làm là cực tốt.”

Xem thêm truyện full đam mỹ h

“Em bịa chuyện công phu như vậy, rất có thể viết đc hai bài văn.”

“Cô Lý, em không tồn tại bịa, trời đất chứng giám, cô đừng oan uổng em.”

ở trong phòng học vang lên tiếng cười.

Thi Đồng khẽ cong môi, nhưng chỉ một giây đồng hồ thời trang sau, ý cưới tắt lịm.

“Bang”, thước kẻ rơi xuống bàn giáo viên, đánh gãy tiếng cười của học sinh phía dưới.

giờ đây Thi Đồng đi vào, thắng lợi lôi kéo sự chăm chú của mỗi cá nhân, tất cả đều nhất trí liếc qua.

Cô đụng phải đôi mắt toả sáng của nam sinh, trái tim bỗng chốc căng thẳng, gương mặt nóng lên.

Cậu chỉ nhìn thoáng qua cô, tiếp nối quay lại đầu.

Thi Đồng đi đến bàn học, bỏ cặp sách xuống, cặp sách cũng ướt một mảng lớn, cũng may là không thấm nước.

Cô kéo ra giấy tờ, hộp bút, cúi đầu trang nghiêm làm bài tập.

Nam sinh không được về chỗ ngồi, nhàn rỗi không tồn tại việc gì, ánh nhìn từ trên mái tóc mềm mượt của cô bé chuyển sang đôi bàn tay trắng nõn non mịn, tay rất chi là bé dại.

Sặc, Khá xinh đẹp.

Cậu lặng lẽ bình chọn trong tâm địa, một phút không chú ý, liền phát ra âm thanh.

Tay Thi Đồng khẽ dừng lại, chữ viết có chút run.

Cô Lý nghiêm túc nhìn nam sinh: ” ngày mai trước lúc tan học đem bài tập văn làm hoàn thành, mang lại công sở cho tôi, còn có một tháng này cậu đi theo đại biểu môn Văn học tập cho tôi.”

Nam sinh cò kè mặc cả, “Một ngày không đủ thời gian, em thức suốt đêm viết, vạn nhất chết bất ngờ thì làm sao an? Cô Lý nhàn rỗi cho em hai ngày đi.”

“Trần Mộc, đừng cợt nhả với tôi, không gọi phụ huynh cậu đã là may cho cậu rồi.”

Cô Lý xoa xoa huyệt Thái Dương, “Muộn nhất trước buổi tự học ngày thứ sáu phải nộp bài cho tôi, đừng có đứng đây nữa, mai đi xuống đi.”

Trần Mộc nghe vậy, không chút do dự xoay người, bên trên vai đeo cặp sách, người mẫu chân dài bước về phía cuối lớp học.

Tới chỗ ngồi, cậu kéo ghế, tùy tiện đặt mông ngồi xuống.

Dư Ba bàn trước quay đầu lại, “Mộc ca, bên trên đầu lão yêu bốc khói cậu có thấy không, khiến cho lão yêu phát giận như thế, tôi phục cậu.”

Trần Mộc đem cặp sách nhét vào bàn học, nhướng mi, không tỏ chủ ý.

Dư Ba nói, “Cậu thế mà không làm bài tập văn của lão yêu, lá gan lớn đấy.”

Trần Mộc nhún vai, “Tôi có làm mà, không nghe thấy sao?”

Dư Ba ha ha cười, “Nghe thấy đc nghe thấy đc, Mộc ca làm bài tập văn kết thúc, bị Tiểu Hắc cắn nát.”

Xem thêm Truyện ngôn tình ngược

Trần Mộc cười một tiếng, ánh nhìn liền tạm dừng góc phòng học, cô nàng nhỏ tuổi ngồi trong góc, bị bạn cùng bàn béo múp trọn vẹn che khuất.

Cậu ngẩn người, cánh tay dài duỗi ra, ghét bỏ dựa vào mặt bàn.

sau khi học viên đến đông đủ, theo thường lệ sẽ ban đầu buổi học, bên trên bục giảng, cô Lý giáo viên chủ nhiệm đang thao thao bất tuyệt, kể đến mức nước miếng bay tứ tung, cường điệu rằng chỉ từ nửa năm học nữa thôi, đó là nửa năm mấu chốt, thi lên rất cao trung đều dựa vào nửa năm này, nhu cầu mọi cá nhân nắm chặt thời hạn, nỗ lực học tập, không đợi đến lúc cấp bách mới ôm chân Phật.

Trần Mộc cười nhạo một tiếng, Chưa hẳn thi cao trung thôi sao, nói như thi vào Thanh Hoa Bắc Đại vậy.

Cậu nghe thấy phiền, bĩu môi, khuỷu tay để lên trên bàn, chống đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Haiz, cậu có nên đến gợi ý Nhạc mập mập đi giảm béo không?

Chủ nhiệm lớp nói đi nói lại vài câu, Thi Đồng nghe câu đc câu không, bên tai là tiếng mưa rơi ào ào, cùng với một tiếng “haiz” nho nhỏ kia.

Trong đầu cô hiện lên đôi mắt đen kịt, để trên gương mặt nam sinh vô cùng hoàn mỹ, khiến tim cô khẽ đập thình thịch.

Công nhận bạn học, lớn lên thật đẹp ——

Bộ mặt đẹp thật chính xác là rất cần thiết.

Đừng nhìn Trần Mộc liên tục gây chuyện, cũng không có thấy gì chủ nhiệm lớp thấy cậu phiền, trái lại còn thời thời khắc khắc để ý cậu.

Thi Đồng nghĩ như thế, viên phấn liền bay qua đầu theo hình parabol, rơi xuống bên trên bàn học Trần Mộc.

“Trần Mộc, bỏ tai nghe xuống, đứng nghe giảng.”

Thi Đồng nhìn đi, Trần Mộc không chút để bỏ tai nghe màu trắng xuống, kéo ghế ra sau, lười biếng đứng dậy, vẻ mặt không sao cả.

Cô Lý khẽ nhíu mày, cũng không nói gì nữa, thường xuyên thao thao bất tuyệt nói về học tập.

Thi Đồng nhìn bục giảng, nhìn bên trên mũi cô Lý lốm đốm đen, cũng không biết sao, không tiếng động khẽ cười cười.

Ngày đầu tiên không có việc gì, hơn thế nữa trời mưa to, lễ khai giảng bị hủy bỏ.

Chủ nhiệm lớp lẩm bẩm xong xuôi liền phát ra nhu yếu, cả lớp tổng vệ sinh chấm dứt là hoàn toàn có thể tan học về nhà.

Đọc thêm truyện đam mỹ trọng sinh

Đi đến cổng trường, gió ngày càng lớn, trời cũng mưa to không kết thúc.

Hai tay Thi Đồng nắm chặt ô, cô không có nhiều công sức, khiến ô càng lung lay muốn bay sang một bên, một bên vai cô đã ướt.

Trần Mộc cùng Dư Ba đi ra, nhanh chóng phát hiện cô nàng đang nỗ lực đấu tranh giữ ô, cảm nhận thấy có chút khôi hài.

bên trên thực chất cậu đã cười.

Cậu không nhìn thấy mặt cô, chỉ nhìn thấy hai bàn tay trắng nõn tinh tế và sắc sảo, mu bàn tay bị mưa tạt vào ướt đẫm.

Trần Mộc đuổi theo, “này.”

Cô dừng bước, để ô dịch lên, kinh ngạc ngẩng đầu.

Chiếc ô bỗng nhiên bay lên.

Cô “A” một tiếng, nóng vội giơ tay giữ ô lại.

Trần Mộc sửng sốt một giây, cũng chính vì nhìn thấy đôi mắt trong trẻo không có tội kia.

sau đó cậu nhanh chóng đưa ô của bản thân cho cô, thuận lợi cầm lấy chiếc ô nhỏ dại của cô, “Ngày mai đem đến phòng học trả cho tôi.”

Ô của cô gãy một thanh chống, sụp xuống một bên.

Cậu cũng không thèm chú ý, vòng qua phía trước, vẫy vẫy tay rời đi.

Thi Đồng trợn mắt há hốc mồm, không kịp phản ứng lại.

Cho nên, vừa qua chúng ta đổi ô cho nhau?

Ô của Trần Mộc không nhỏ, che hai người như cô vẫn dư dả.

Thi Đồng cúi thấp người, đem khắp cơ thể che dưới chiếc ô black color, người ngoài chỉ nhìn thấy người cô cùng đôi người mẫu chân dài mảnh khảnh thẳng tắp.

Đế giầy dính rất nhiều nước, ống quần ướt đẫm.

ở đầu cuối dưới màn mưa mịt mù, Thi Đồng từ bên trên giao lộ quẹo vào ngõ nhỏ tuổi.

Không đến năm phút đồng hồ, Thi Đồng đã vào đến cửa, cô đi ra ban công cất ô.

Mẹ Thi là Chu Hồng vừa lúc đang ở ban công thu ăn mặc quần áo, liền hỏi cô: “Đây là ô của ai? Ô của con đâu?”

Thi Đồng nói: “ô của con hỏng rồi, đây là ô bạn học cho mượn.”

Cô nói tiếp, “Mẹ, có thể ăn cơm chưa? Con đói.”

Chu Hồng đem giá áo vào ở trong nhà, “Con về phòng thay ăn mặc quần áo trước đi, trên người ướt hết rồi, đừng để bị cảm, hoàn thành rồi ra ăn cơm.”

Tuy rằng Thi Đồng cảm thấy mẹ mình nói có chút khoa trương, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn nói: “vâng.”

Mà Trần Mộc mới và đúng là khắp cơ thể ướt đẫm, tầm vóc cậu cao, tuy rằng thân thể không thật to lớn, nhưng so với Thi Đồng mà nói hiển nhiên vẫn to hơn ít nhiều.

Cô vốn đã nhỏ dại người, cầm một cây dù cũng nhỏ, không chống chịu nổi mưa gió.

Trần Mộc nắm chặt ô, nhanh chân đi về nhà.

trong vòng mắt, mặt hoa nhỏ bên trên ô hứng lấy nước mưa.

trong trái tim cậu thầm nghĩ: phụ nữ chính là như vậy, ô cũng phải đẹp, mà đẹp chứ không dùng được.

Nhà Trần Mộc xa hơn nhà Thi Đồng một chút, nhưng cũng không thật mười phút đi dạo.

Vừa Open, một chú chó đen to lớn sủa “Gâu gâu gâu” liền nhào đến, cậu coa nhẹ đầu nó, ném cặp sách sang 1 bên liền đi vào phòng tắm.

Mưa gió buốt lạnh toàn thân, cậu lạnh đến run rẩy.

Tắm qua nước ấm, lau kho tóc, lúc này cậu mới ôm tiểu Hắc xuống lầu, đến tiệm ăn nhà mình mở ăn cơm.

Mưa vẫn rơi đến qua nửa đêm mới ban đầu xong.

6 giờ rưỡi sáng, Thi Đồng đúng giờ rời giường, đánh răng rửa mặt, sau hơn hai mươi phút sửa soạn, ăn qua cơm sáng ngừng mới ra cửa.

Đến dưới lầu, cô đột nhiên nhớ ra mình đã quên không mang đi ô của Trần Mộc dù, thấp giọng lẩm bẩm, “Ngốc.”

không thể không bò bảy tầng lầu trở về lấy ô, bởi vì thiếu không khí, má cô đỏ bừng.

thời hạn gấp gáp, Thi Đồng lười mở cặp sách tìm chìa khóa, trực tiếp giơ tay gõ cửa.

Chu Hồng nói: ” phụ nữ ông tính tình hay quên, không hiểu lại quên mang gì rồi.”

cha Thi là Thi Vân Đào cười cười, gấp tờ báo đang đọc, đi ra mở cửa cho đàn bà.

Thi Đồng chủ động nói: “Con quên ô của người sử dụng học.”
Chúc bạn đọc truyện thiếu niên hạnh phúc vui vẻ!

Adminproseo04

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *