Khánh An là một du học sinh Việt tại anh quốc tuy nhiên sau khi tỉnh dậy từ một cơn mê thì cô không có gì chút kí ức nào.

Trình làng truyện yên ấm mua lại

Tác giả: Thu Ngân
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện hòa thuận mua lại

Cô mải miết chạy, chưa dám ngoái đầu quan sát lại dù chỉ một lần. Loại bóng Black đã chạy theo phía sau. Sợ hãi, cô càng ráng sức chạy thật Nhanh về bên tia sáng le lói mỏng manh ở cuối cảnh đường phố.

bỗng nhiên cảnh đường phố bặt tăm. Bước đi hụt hẫng. Mất thăng bằng, cả khung hình chới với, cứ nắm rơi độc lập xuống một vực sâu ngỡ như cũng như chưa có đáy.

Khánh An giật mình tỉnh giấc, mở chừng mắt. Những giọt mồ hôi rịn xuống bên trán.

Hoá ra là một cơn mơ.

Cô ngồi dậy, dựa lưng vào thành giường. Vén mái tóc black huyền ngang vai sang một mặt, cô đút đầu dây headphone vào tai, ngón tay rối rít bấm lựa chọn bài bác hát “If tomorrow never comes” (“Nếu ngày mai chưa bao giờ đến”). Lời nhạc trữ tình qua giọng hát ấm cúng của Ronan Keating mang lại mang lại cô một cảm nghĩ bình yên mang lại lạ. Chẳng hiểu sao cả đĩa hát hơn hai chục bài, cô chỉ thích nghe đi nghe lại bài bác hát này. Có lẽ rằng đây là bài hát mếm mộ của cô ấy trước kia?

Vâng, “có lẽ“…

với Khánh An giờ đây không còn bảo đảm. Mang lại bản thân người nhà là ai cô cũng còn ngần ngừ.

Tất cả các gì cô biết về gia đình bạn sẽ là cái tên Nguyễn Khánh An, 20 tuổi. Có một thành viên gia đình ông chồng tên William Henderson, 29 tuổi, nhưng kể cả bên mũi vắt nào cô cũng không biết.

>> Coi thêm Truyện ngôn tình trọng sinh

Theo lời BS Brown, cô bị mất trí nhớ, vày một phần đầu bị va đập khỏe khoắn trong vụ tai nạn ô tô. Cô đã hôn mê suốt sáu tháng qua, được y tá Catherine quan tâm và theo dõi tại nhà theo sự sắp đặt của ck cô.

Tuần trước cô tự dưng tỉnh dậy từ hôn mê. Việc này hoàn toàn nằm ngoài dự kiến, bởi nhiều Bác Sỹ đa số bắt bệnh hi vọng sống của cô ý rất mong manh. Bác Sỹ Brown bảo cô đây chắc cú chính là điều đặc sắc. BS đang đánh tiếng mang lại ck cô, hiện vẫn buôn bán ở Mỹ cũng như sẽ quay trở lại Anh vào thứ hai tuần tới.

Thật là lạ! Khánh An cảm thấy siêu mạnh mẽ. Cả người đã mất bất kể ẩn vết gì từ vụ tai nạn. Nếu chẳng hề vị sự trống rỗng trong trí óc thì chắc rằng cô sẽ chưa tin nổi thành viên đã bị tai nạn rất lớn. Bất kể cô có nuốm cân nhắc tới đâu cũng thiết yếu nặn ra được điều gì về quá khứ.

Cô cũng đã nuốm chọn lựa manh mối của ký kết ức quanh căn hộ này. Căn hộ lớn nằm ở chốn ngoại ô yên bình của thủ đô Luân Đôn, bao quanh bằng vườn rộng tràn ngập hương sắc hoa hồng. Mẫu thiết kế đồ trang trí trong căn hộ siêu lộng lẫy, tuy thế cũng không bớt phần phong cách. Sàn nhà, tường ngôi nhà sẽ thơm mùi new.

Cô đang lục mua khắp khu vực, nhưng lại cũng tương tự với trí óc của cô, hộ gia đình toàn bộ trống không. Ko kể đông đảo đồ đạc cần thiết ra thì không tất cả bất kể vật kỷ niệm hay hình ảnh chụp nào. Bởi vậy cơ mà mặt mũi người ông chồng giờ đã là một dấu số.

đang lặng gia đình quan tâm đến say sưa trong tiếng nhạc, Khánh An bỗng nhiên nghe thấy tiếng lách phương pháp dưới ngôi nhà. Cô cắt bỏ dây headphone, dỏng tai nghe ngóng. Tiếng bước đi lục đục trên sàn gỗ từ tiền sảnh giờ vẫn lên tới cầu thang.

Khánh An chột dạ. Y tá Catherine vẫn về Lúc trước cô ngủ. Ông chồng cô tuần sau mới đi công tác về. Chẳng lẽ là trộm? Liệu cô đề nghị giả vờ chưa nghe thấy nằm im án binh bất tỉnh, cho đến nạm gậy xuống ngôi nhà một tay bắt giặc?

Cô biết sức tổ ấm yếu, phải quyết định lựa chọn bí quyết đầu, chùm chăn giả vờ ngủ. Bụng lầm rầm cầu ý muốn trộm nó lấy hết mẫu nó mong muốn rồi đi.

Tiếng bước chân tiến tới gần cửa ngõ buồng. Tay Khánh An run run rứa chặt vành chăn. Đầu liên tục xem xét nhiều giải pháp phân minh. Điện thoại hiện cô chưa có, máy bàn thì ở buồng quanh đó, ý muốn chạy ra điện thoại tư vấn giờ cũng không kịp.

>> đọc thêm list Cưới trước yêu sau

ô cửa từ từ hé mở.

Khánh An sợ hãi, chú ý đến chặt mắt, nín thở.

Một bóng tổ ấm cao lớn nhẹ nhàng đặt chân vào. Động đậy của bệnh nhân ấy khẽ khàng tới mức cô phần đa không nghe nhận thấy người thân đấy vẫn ở gần bên cạnh,nằm bên cô từ lúc nào. Cô đã chú ý đến tịt mắt.

Một phút…

Hai phút…

Năm phút…

vẫn không thấy hễ tĩnh gì…

Khánh An đang định hé mở mắt thì bạn đấy tự dưng ngồi xuống lân cận giường.

Bàn tay rắn cứng cáp với gần như ngón tay dài vuốt nhẹ lên tóc cô, dịu dàng khều các sợi tóc loà xoà trên trán sang một mặt.

chặng cách giữa cô và nhà bạn đó thật gần. Gần tới mức giống như ngửi thấy một mùi hương quý ông thoang thoảng quyến rũ.

Cô bỗng thấy má gia đình bạn ươn ẩm. Giọt nước chảy vào khoé miệng bao gồm do mằn mặn.

Là nước mắt… Thành viên gia đình đấy đang khóc…

chắc rằng đây là ck cô, người trong gia đình mà lại cô đã ngày đêm chờ đợi gặp, người mà cô bao gồm vô vàn cụm điều muốn hỏi.

Trong giây lát gặp gỡ này, Khánh An lại cảm thấy lúng túng thiếu cực kỳ. Nếu mở mắt bây giờ, cô chưa bao giờ đã bắt đầu cụ nào. Còn nếu như không mảy may cảm thấy người đó cũng như cũng chẳng tất cả cảm xúc gì, liệu mọi người đấy bao gồm bị tổn thương các lắm không?

Khi cô sẽ còn đang suy xét trù trừ như thế nào, thì người nhà đấy đứng dậy. Anh nhẹ nhàng Cách rời khỏi buồng và đóng cửa nhà lại.

Cô thở phào nhẹ nhõm, cơ mà trong lòng lại thấy tiếc hặm hụi.

Khánh An ngắm gia đình bạn trong gương. Cô chọn đi lựa chọn lại cả tiếng đồng hồ mới được một chiếc váy vừa ý. Màu xanh lam cao nhã có tác dụng tôn lên vẻ cute trẻ biến hóa năng động cơ mà không bớt phần dịu dàng cô gái tính của cô gái đôi mươi.

Cô rón rén Bước xuống bậc thang. Tò mò, hoảng sợ hệt cũng như là lần đầu đi xem mắt. Xuyên suốt đêm qua cô đang không ngủ được, cứ nằm mong mỏi trời Nhanh sáng để được chạm mặt thành viên đó.

Anh ngồi đọc báo trên mẫu ghế sofa cạnh cửa sổ to nhìn ra căn vườn. Khuôn bên anh chưa mấy cảm xúc. Đôi mắt màu nâu hạt dẻ lướt nhanh qua dòng chữ bên trên tờ báo sáng. Đôi mỗi mỏng hơi mím lại.

Khánh An ngẩn mình chú ý anh. Ở anh ẩn có một vẻ đẹp thật tính năng hot khiến nhà bạn đối diện thiết yếu dời mắt được. Vẻ nam tính đậm chất âu lục pha trộn sở hữu cái đẹp huyền bí Á Đông sản xuất một sự quyến rũ cạnh tranh cưỡng. Cặp kính cận cộng tôn có màu tóc cho vẻ nghiêm nghị chững chạc. Ánh sáng che lánh của buổi sáng mai hắt qua ô cửa kiếng rọi lên mái tóc nâu sáng khiến anh trông giống như một cục cưng trong cảnh tiên tĩnh lặng.

Anh nhấp ly ly cafe nghi ngất khói trong tay, đang không chăm chú tới sự hiện diện của cô ý.

Khánh An khẽ hắng giọng:

– kính chào anh!

Thật may là phần não cỗ giữ lại ngôn ngữ chưa bị tác động trong vụ tai nạn. Chưa thì đắn đo làm sao cô có thể có tuổi thọ ở giai đoạn này cơ mà đo đắn tiếng Anh.

Sau một chút yên lặng, anh nói mắt đã chưa rời tờ báo, giọng hờ hững lạnh nhạt:

– Cô dậy rồi à?

Khánh An hơi sững lại bởi sự thiếu cảm tình trong các giọng nói của anh. Còn chưa kịp hướng dẫn thì anh vẫn nói tiếp, đang không hề quan sát cô:

– Đồ ăn bữa sáng của cô ở trên bàn ấy. Nếu thấy nguội thì cứ cho vào lò vi sóng hâm lại.

Cô hướng mắt tới bàn ăn uống. Một đĩa đồ ăn với đủ nhiều món xúc xích, trứng chiên, thịt hun khói và bánh mì theo đúng bản sắc anh quốc được sắp đến sẵn trên bàn, cạnh một cốc trà đã còn nghi ngất khói. Cô nghe thấy tiếng anh lục đục ở dưới bếp điện sớm. Ngạc nhiên trong lúc cô mải chọn quần áo, anh đã có được thời gian chế biến nướng cố kỉnh này.

Cô ngồi xuống bàn, lí nhí:

– Cám ơn anh.

Anh không nói gì thêm, vẫn cúi đầu xuống tờ báo.

không khí yên lặng. Chỉ nổi tiếng dao dĩa leng keng bên trên đĩa. Cô cảm thấy không gian có chút găng. Cô có cả nghìn Việc nhưng mà thiên nhiên câu nói cứ trôi tuột đi đâu.

Khánh An lén liếc nhìn anh qua làn khói mỏng của ly trà ấm. Gia đình bạn đại trượng phu hững hờ vẫn ngồi trước bên cô tất cả chính xác là tổ ấm sẽ khóc sát bên cô đêm qua? Tất cả thật gia đình này là chồng của cô ấy không? Sao cô cảm giác còn hờ hững cách biệt hơn toàn bộ cơ thể lạ.

Lấy hết can trương, cô thông báo phá vỡ sự yên lặng:

– Em tưởng thứ hai tuần sau anh new về?

– chúng tôi hoàn thành vấn đề sớm. – Anh lý giải lật trang báo.

Khánh An khom xuống đĩa nạp năng lượng xem xét, cụ chỉnh dốn nhiều câu hỏi trong đầu:

– Em còn chúng ta nào khác không?

hiện thời anh mới ngẩng đầu lên chú ý cô:

– có một số chúng ta hàng xa ở cả nước, nhưng lại không có người nào ở giai đoạn này.

– nuốm còn bố mẹ em?

– cha mẹ cô mất năm ngoái trong một tai nạn.

Khánh An bỗng dưng thấy hiếm hoi đơn côi cho lạ.

– Em sang Anh từ lúc nào?

– Năm 18 tuổi – Anh sẽ giữ câu trả lời ngắn gọn.

– cố… – Khánh An ngập xong xuôi. -… Tất cả chúng ta cưới nhau được bao chậm rồi?

ánh mắt vô cảm của anh ấy thoáng hiện lên một chút đượm bi thiết, nhưng lại tiếng nói sẽ không cảm xúc:

– 14 tháng.

Anh tự dưng đứng dậy chú ý đồng:

– Xin lỗi, bên tôi đề xuất đi có tác dụng giờ đây.

Anh để trên bàn một dế yêu di động rồi nói:

– chúng tôi đã cài số của tôi vào máy. Chúng tôi tin là BS Brown và y tá Catherine sẽ mang đến cô số của mình. Buổi tối nay chúng tôi sẽ về muộn đề nghị đừng ngóng bên tôi.

Ngắt lời anh mang lấy cặp tài liệu rảo bước ra cửa Trước khi cô kịp nói gì thêm. Nhìn góc cửa đóng lại nhưng mà Khánh An đang còn bần thần ngẩn ngơ.

Suốt hai tuần tiếp theo đang cứ do đó. Cô chỉ được gặp mặt anh chừng 15, 20 phút vào buổi sáng. Ban tối anh về khuya lơ khuya lắc tầm nửa đêm. Về tới căn nhà là đi ngủ ngay nên cũng chẳng bao gồm thời gian chat chit. Ngày nghỉ cuối tuần cũng xấp xỉ như biệt tăm mất tích. Khánh An bao gồm cảm hứng anh cố ý tránh bên cô.

các cuộc đối thoại giữa anh và cô vẫn cứ chắc nịch, lạnh lẽo hệt bởi vậy. Đặc điểm này có tác dụng cô khôn xiết ngần ngừ. Trước đây hai bạn ra sao? Là phi tần ck new cưới hơn một năm cơ mà vẫn như cố kỉnh này sao? Chẳng nhẽ là hôn nhân không tình yêu? Nếu cầm cố thì tại sao lại cưới nhau?

Cứ mỗi lần cô định hỏi về chủ thể này thì anh lại cố gắng lảng tránh. Vì thế cô không hỏi thêm được gì về mối quan hệ của hai tổ ấm, cũng như cũng chẳng gồm mấy thông báo về anh.

Điều thú vị nhất đối có Khánh An sẽ là vấn đề nhập học vào tháng tới. Quanh đó không nhớ chuyện trong quá khứ, Khánh An cảm nhận phần lớn khoẻ to gan, cần bắt đầu ngán ngẩm vấn đề ngồi không. Thấp nhất đi học sẽ cho cô vật gì ấy để có tác dụng và cơ hội gặp mặt gia đình bạn này nhà bạn kia. Theo lời anh nói thì cô đã hoàn thành kết thúc khoá dự bị đại học thuở đầu bị tai nạn. Bởi vậy năm nay hình như học lên năm nhất. Cũng may cô tỉnh dậy trước ngày khai giảng bắt buộc cách làm nhập học cũng không quá trắc trở.

hầu như tia nắng ban mai ban đầu tủ ló chiếu xuyên thấu qua khe ván gió dày rọi vào căn phòng.

Reng…Reng…Reng…Tiếng chuông đồng biển báo thức vang lên inh ỏi.

vẫn chưa mở mắt, Khánh An có tay sờ soạng tắt chuông. Thời tiết vào thu se se lạnh khiến cô cảm thấy lười quá đỗi. Nhưng mà từ bây giờ cô quyết trung ương dạy sớm hơn anh.

Cô sẽ suy nghĩ kỹ rồi. Bất kỳ mối quan hệ của hai gia đình bạn trước kia xấu nắm nào. Cô mong mỏi hiện thời bắt đầu lại từ đầu. Dù gì anh cũng là ông chồng cô, cần thiết xuyên ngày bên nặng mày nhẹ được. Nếu yêu anh, ân cần anh hết lòng, cô chưa tin là anh đã cứ hờ hững sắt đá mãi. Việc là ở khu vực cô không bao gồm nhiều cách gặp gỡ anh. Bởi thế cô nên tận dụng triệt để khoảng thời gian ngắn ngủi buổi sáng sớm này. Cô vẫn trổ tài nội trợ đảm nhiệm, để xem anh làm sao mà cưỡng lại được.

gấp rút đánh răng cọ bên nuốm quần áo, Khánh An bật chân sáo xuống nhà. Quyết trung ương bắt đầu này có tác dụng cô cảm giác khôn cùng vui vẻ phấn chấn, miệng ngân nga khe khẽ một giai điệu ngẫu hứng.

Cô lục lọi bao phủ lạnh lấy nguyên vật liệu ra cũng như bước đầu tráng bánh cuốn. Món này tuy có tác dụng mất thời gian đặc biệt là khi chưa có các cơ chế đầy đủ, nhưng mà nạp năng lượng thì tuyệt ngon. Khối óc mọi người thật ảo diệu. Cô quên sạch về phiên bản thân người trong gia đình và các mối quan hệ. Tuy nhiên gần như thứ về cuộc sống hàng ngày và báo cáo chung chung thì cô đã biết. Rắc lớp hành phi thơm phức lên bên trên đĩa bánh, cô thích hợp ngắm item của mình được bày biện ngay ngắn bên trên bàn nạp năng lượng.

6 giờ 30 phút.

William đẩy cửa đặt chân tới, đã tươm tất trong phục trang đi làm cho. Trông anh thật lịch thiệp có cái áo sơ mi kẻ màu hồng phấn cũng như quần Tây. Anh khựng lại vài giây khi thấy cô ngồi chờ anh ở bàn ăn kèm nụ cười cợt toét tới tận với tai.

– Anh dậy rồi à? Băn khoăn trước đây em bao gồm nấu món này cho anh chưa? – Khánh An nói giọng vui vẻ, mắt liếc xuống các món ăn.

William từ từ tiến lại gần, rồi đứng chú ý một lúc. Vẻ mặt anh vô cảm khó đoán.

– tôi chưa tất cả các thói quen ăn bữa sáng.

Anh lãnh đạm buông lời, rảo Bước về bên góc cửa. Khánh An hối hả đứng dậy thế lấy cánh tay anh kéo lại. Bất thình lình song song với đụng đụng này, William chóng vánh hất tay cô ra, vô tình đẩy đĩa đồ ăn rơi xuống đất vỡ choang.
Chúc Các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện 4 Phương

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *